
Toki...
và nỗi buồn..cứ dịu dàng ôm trọn lấy em...
em nằm xoài..ôm mình, nước mắt chảy xuôi..
Sự im lặng của anh làm em buồn muốn khóc.Em đã không muốn cảm thấy, nhưng đã không thể..em đang cảm thấy anh đang xa em dần dần..
tình yêu của em đang xa em dần..Anh không còn muốn chia sẻ với em nữa, anh đã khép lòng.
Còn em, quá bận rộn, hay quá vô tâm, hay quá bất lực để nghe thấy anh?
.......
em không còn cảm thấy anh hiểu em nhiều nữa. Anh không lắng nghe em nhiều nữa. Không còn quan tâm em nhiều nữa.
..khi gặp em mỗi buổi trưa, còn đâu là nụ cười của anh dành cho em...
khi em đi cạnh anh, anh có còn quàng tay qua vai em và ôm em thật chặt?những cái ôm chặt của anh đâu rồi?
những tin nhắn em gửi đi vào không trung..vô vọng.
Im lặng.
Thờ ơ?
Là anh đấy sao?
TY của anh đã đổi màu rồi ư?
Cả một ngày dài, em không muốn gọi cho anh, không muốn găp anh.Quả thật em quá buồn...
...I dont feel belonged to you...
Mình đang xa dần nhau, phải không anh?